CHÀO MỪNG CÁC BẠN ĐẾN VỚI "CHUNG MỘT MÁI TRƯỜNG 2" CHÚC CÁC BẠN MẠNH KHỎE,VUI VẺ VÀ HẠNH PHÚC.

Thứ Sáu, 21 tháng 12, 2012

CON HẠC TRẮNG


Bạn có bao giờ ngắm kỹ một con hạc trắng chưa? Nó trông thật mảnh mai; chân dài, người mỏng, trong một bộ lông trắng muốt. Trông nó thanh cao như một người luống tuổi mà vẫn giữ được phong cách ung dung... Con hạc được coi là một con vật sống lâu cho nên người ta gọi tuổi của các cụ là tuổi hạc. 
Tết năm nào gia đình tôi cũng lên Đà Lạt nghỉ ngơi tại nhà 1 người anh bà con. Ðằng sau nhà anh tôi có một con đường mòn dẫn tới một công viên. Con đường mòn vào cuối Xuân chớm Hạ thật là đẹp. suối róc rách chảy, cây cỏ xanh mướt, những bông hoa núi nở trắng xóa. Chúng tôi mỗi buổi sáng dắt theo con chó đi bộ, vừa đi vừa trò chuyện.
Tôi bất giác hỏi:
- Sao con người không giống cây cỏ, vào mùa đông héo, úa, rụng, đến xuân, hạ lại hồi sinh nhỉ?
Anh tôi cười, nói:
- Cứ giữ mãi được Xuân, Hạ trong lòng mình là tốt rồi.
 
Chúng ta những người ở lứa tuổi đang bước vào tuổi già hay đã già. Tinh thần và thể xác không còn như hai mươi năm, mười năm về trước hay thậm chí như mới năm ngoái nữa.
Thông thường bất cứ người mang quốc tịch nào, sinh sống ở phần đất hay hoàn cảnh nào thì khi về già hay ngồi gậm nhấm lại quá khứ. Ở tuổi già, không có phương tiện di chuyển, bị trở ngại trong giao tiếp đã làm một số người sống một cuộc sống tẻ nhạt, từ tẻ nhạt đưa tới trầm cảm, khép kín.
Từ đó sinh ra bao nhiêu bệnh, và khi có bệnh, sự chạy chữa xem chừng không có hiệu quả lắm cho những người này.
Bác Sĩ Ornish, tác giả cuốn sách Love &Survival, nói rõ: Tách lìa tình thân gia đình và bạn bè là đầu mối cho mọi thứ bệnh từ ung thư, bệnh tim đến ung nhọt và nhiễm độc.
Tình thương và tinh thần lạc quan là gốc rễ làm cho chúng ta bệnh hay khỏe.
Ba mươi năm trước mà nghe ai nói cô đơn sinh ra các chứng bệnh thì người ta sẽ chỉ cười nhẹ.. Nhưng bây giờ điều này đã được nhiều bác sĩ công nhận là đúng.
Những buổi tĩnh tâm chung, có cầu nguyện, có tịnh niệm (tùy theo tôn giáo của mỗi người) chia sẻ những buồn vui, lo lắng của mình cùng người khác cũng giúp khai thông được những tắc nghẽn của tim mạch như là ăn những thức ăn rau, đậu lành mạnh vậy.
Nếu không nói ra được những gì dồn nén bên trong thì chính là tự mình làm khổ mình. Khi nói ra, hay viết ra được những khổ tâm của mình thì hệ thống đề kháng được tăng cường, ít phải uống thuốc.
Theo Bác Sĩ Ornish, khi bị căng thẳng cơ thể sẽ tiết ra một hóa chất làm cho mọi sinh hoạt ứ đọng, ăn không ngon, đầu không suy nghĩ, mạch máu trì trệ,mất sức đề kháng, dễ cảm cúm.
Như vậy sự cô đơn cũng là chất độc như cholesterol trong những thức ăn dầu mỡ, mà chỉ có sống lạc quan mới cứu rỗi được.
Nếu bạn không mở tâm ra cho người khác thì bác sĩ bắt buộc phải mở tim bạn ra thôi!!!
Tuổi như thế nào thì gọi là già, chúng ta biết khi một người qua đời ở tuổi 60 thì được gọi là 'hưởng thọ'.   Vậy sau tuổi 60 mỗi ngày ta sống là một “bonus”, phần thưởng của Trời cho.
Chúng ta nên sống thế nào với những ngày 'phần thưởng' này. Lấy thí dụ một người lớn tuổi, sống cô đơn, biệt lập, không đi ra ngoài, không giao thiệp với bạn hữu, thế nào cũng đi đến chỗ tự than thân trách phận, bất an, lo âu, ủ dột và tuyệt vọng. Từ đó bắt nguồn của bao nhiêu căn bệnh.
Trong Những lời Phật dạy có câu:
                  Sai lầm lớn nhất của đời người là đánh mất mình. 
                  Phá sản lớn nhất của đời người là tuyệt vọng...
Chắc trong chúng ta không ai muốn rơi vào hoàn cảnh này. Gặp gỡ bè bạn thường xuyên trong những sinh hoạt thể thao là điều tốt lành nhất cho thể lý.
Ði tập thể thao như nhẩy nhẹ theo nhạc, tắm hơi, bơi lội, tennis v.v... đã giúp cho người lớn tuổi giữ được thăng bằng, ít ngã, và nếu có bệnh, uống thuốc sẽ công hiệu hơn, mau lành hơn.
Gặp bạn, nói được ra những điều phiền muộn cho nhau nghe, ngồi tĩnh tâm, đến nhà thờ, chùa cầu nguyện giúp được làm chậm lại sự phát triển của bệnh.
Bác Sĩ Jeff Levin giáo sư đại học North Carolina khám phá ra từ hàng trăm bệnh nhân, nếu người nào thường xuyên đến nhà nguyện họ có áp suất máu thấp hơn những người không đến nhà nguyện, ông bỏ ra hàng đêm và nhiều cuối tuần để theo dõi, tìm hiểu những kết quả cụ thể của " Tín ngưỡng và sức khỏe "!
Cuốn sách ông phát hành gần đây nhất có tên là God, Faith and Health. Trong đó ông cho biết những người có tín ngưỡng khỏe mạnh hơn, lành bệnh chóng hơn, ít bị nhồi máu cơ tim, gặp sự thăng trầm trong đời sống họ biết cách đối diện, họ luôn luôn lạc quan.
Lạc quan là một cẩm nang mà chúng ta nên luôn luôn mang theo bên mình. Ðừng bao giờ nói, hay nghĩ là " Tôi già rồi, tôi không giúp ích được cho ai nữa "  hoặc  " Tôi vụng về, ít học, chẳng làm gì được " .
  Tôi xin kể câu chuyện Hai con ngựa của thầy phó tế George A.Haloulakos.
Cạnh nhà tôi có một cánh đồng cỏ, hàng ngày có một cặp ngựa, con nọ lớn hơn con kia một chút thong thả ăn cỏ ở đấy. Nhìn từ xa chúng là đôi ngựa bình thường giống những con ngựa khác. Tuy nhiên nếu bạn đến gần, bạn sẽ khám phá ra là có một con mù.
Trên đường trở về chuồng mỗi chiều, con ngựa nhỏ chốc chốc lại ngoái cổ lại nhìn bạn, muốn biết chắc bạn mù của nó vẫn đi theo tiếng chuông của nó để lại đằng sau..
Chủ nhân của nó chắc thương nó không nỡ bỏ đi, mà còn cho nó một chỗ ở an toàn. Chính điều này đã thành một câu chuyện tuyệt vời.
Ðứng bên chúng, bạn chợt nghe có tiếng chuông rung, phát ra từ cái đai nhỏ vòng quanh cổ con ngựa nhỏ hơn, chắc là một con cái. Tiếng chuông báo cho con bạn mù của nó, biết là nó đang ở đâu mà bước theo. Quan sát kỹ một chút bạn sẽ thấy cái cách con ngựa sáng chăm sóc con ngựa mù, bạn nó, chu đáo như thế nào. Con ngựa mù lắng nghe tiếng leng keng mà theo bạn, nó bước chậm rãi và tin rằng bạn nó không để nó bị lạc.
Cũng giống như chủ nhân của đôi ngựa có lòng nhân từ, Thượng đế không bao giờ vứt bỏ bạn vì bạn kiếm khuyết, hoạn nạn hay gặp khó khăn. Người luôn luôn đem đến cho chúng ta những người bạn khi chúng ta cần được giúp đỡ.Ðôi khi chúng ta là con ngựa mù, được dẫn dắt bởi tiếng chuông mầu nhiệm mà Thượng đế đã nhờ ai đó rung lên cho chúng ta. Những khi khác chúng ta là con ngựa dẫn đường, giúp kẻ khác nhìn thấy.
Bạn hiền là như vậy. Không phải lúc nào ta cũng nhìn thấy họ, nhưng họ thì luôn hiện diện đâu đó. Hãy lắng nghe tiếng chuông của nhau.
Hãy tử tế hết sức mình, bởi vì có một người mà bạn gặp trên đời, biết đâu cũng đang ở trong một hoàn cảnh khó khăn nào đó họ phải phấn đấu để vượt qua. Không gì hơn là tuổi già nương dựa vào nhau trong tình bạn. Luôn luôn nghĩ bao giờ mình cũng có cái cho đi mà người khác dùng được.
Tính hài hước, làm cho người khác cười cùng với mình cũng là những liều thuốc bổ.
Thi sĩ Maya Angelou vào sinh nhật thứ 77, trong chương trình phỏng vấn của Oprah, hỏi về sự thay đổi vóc dáng của tuổi già, bà nói:
" Vô số chuyện xẩy tới từng ngày... Cứ nhìn vào bộ ngực của tôi xem. Có vẻ như hai chị em nó đang tranh đua xem đứa nào chạy xuống eo trước " . Khán giả nghe bà, cười chẩy cả nước mắt.
Những vấn đề chính ảnh hưởng đến sức khỏe của bạn
 (qua tinh thần) là:
+Sự cảm thông giữa cha mẹ và con cái, giữa ông bà với các cháu.
+Tinh thần chấp nhận và lạc quan.
+Nghĩ đến những điều vui nhỏ mỗi ngày.
+Tham gia những sinh hoạt nào phù hợp với sức khỏe.
+Làm việc thiện nguyện.
Sinh, bệnh, lão, tử. Con đường đó ai cũng phải đi qua. Nhưng đi như thế nào thì hầu như 80% chính mình là người lựa chọn.
+Nhóm bạn: Ðọc sách, kể chuyện, đánh cờ, chơi bài (không phải ăn thua).
+Tham gia các lớp thể dục: Như Yoga, ngồi thiền, khí công v.v...Và ngay cả chỉ đi bộ với nhau 30 phút mỗi ngày cũng giúp cho tinh thần sảng khoái, sức khỏe tốt hơn là ở nhà nằm quay mặt vào tường.
Hãy thỉnh thoảng đọc lên thành tiếng câu ngạn ngữ này: 'Một nét mặt vui vẻ mang hạnh phúc đến cho trái tim và một tin vui mang sức khỏe cho xương cốt.'
Chúc tất cả anh chị em luôn cảm thấy vui khoẻ và trọn vẹn an lành trong tâm hồn !

(Người gửi: Đồng Thái Xuân)

*Ảnh :Nguyễn văn Tiến(Nam)-Nguyễn Thị Ngọc Loan-Mai Ngọc Thiện-Trần Thị Yến-Lương Hữu Phước.
Tất cả đang ngồi chờ "Tận Thế" vào sáng ngày 21/12./2012 tại quán Cà Phê Thiên Đàng.

Thứ Năm, 20 tháng 12, 2012

CỨ NGỠ KHI TUỔI GIÀ

Ta cứ ngỡ tuổi già toàn tẻ nhạt, 
Ngại bốn mùa năm tháng lướt qua nhanh, 
E gió mưa ủ dột đáy lòng ta,
Ngại tóc thưa, da mồi trên gương mặt.
Bỗng chợt thấy già nua nào có tuổi,
Chẳng buồn lo, hân hoan lòng tràn ngập. 
Ngày tháng trôi, ra đi từng bước nhỏ,
Tuyệt vời thay, ngăn ngắn một ngày qua.
Ta cứ ngỡ tuổi già trời ảm đạm,
Xuân không hoa, miệng thiếu cả nụ cười,
Hoa biếng hát, ủ rũ lá cành khô. 
Trang sách buồn, ngòi bút chừng khô mực
Nhưng bỗng thấy tuổi già sao thanh thản,
Phút này đây, chẳng nghĩ đến ngày mai.
Đếm làm gì, năm tháng cứ trôi đi. 
Mặc thời gian, nâng bút một vần thơ.
Ta cứ ngỡ tuổi già lòng héo úa, 
Còn lúc nào bay bổng với trăng sao?
Tim khô cằn không một tia lửa ấm, 
Sưởi lòng ta giữa khung trời giá buốt
Bỗng chợt thấy một đóa hồng nở rộ. 
Say ngắm hoa rạng rỡ dưới trời thu,
Ta hít mạnh giữ lại mùi hương cũ, 
Sưởi lòng ta trong những buổi chiều thu.


(Nguyên bản bằng tiếng Pháp của nữ sĩ Marcelle Paponneau.Bà đã 77 tuổi và gần như mù loà, thế nhưng đã đạt được nhiều huân chương và khoảng 192 bằng khen thưởng)

Thứ Ba, 18 tháng 12, 2012

CHÚC MỪNG GIÁNG SINH

Blog CHUNG MỘT MÁI TRƯỜNG vừa nhận được lời Chúc Mừng Giáng Sinh từ bạn Nguyễn Thị Can.Rất đẹp và đầy ý nghĩa.Cám ơn bạn Can thật nhiều.



Chủ Nhật, 16 tháng 12, 2012

VĂN THỊ HOA:NGÀY VUI GẶP LẠI


Vũng Tàu lúc này đã vui lại càng thêm vui khi có người bạn vừa trở lại, Văn Thị Hoa! Cái tên này chẳng gợi nhớ trong tôi chút gì kỷ niệm thời đi học...Thì ra tôi đâu có học chung với Hoa nhưng có biết vì ngày xưa Vũng Tàu nhỏ xíu “đi dăm phút đã về chốn cũ”,Hoa  chỉ học đến lớp đệ ngũ rồi nghỉ luôn để đảm đương gia đình cùng mẹ cha lo cho đàn em nhỏ.Nghị lực ấy, không cần ai kể, tôi chỉ tưởng tượng là đủ nể trọng Hoa gấp bội phần.Mà thực tế là vậy,trong lúc tôi vui với lớp học,thầy cô, bạn bè thì Hoa đã phải bôn ba đường đời vạn dặm,đã nhọc nhằn mưu sinh...Tôi biết về Hoa chỉ vỏn vẹn như thế nhưng cũng đủ làm tôi  cảm mến người tôi biết khá lâu mãi đến hôm qua mới có duyên kết bạn.
Theo lời rủ của Phước, Yến Trần,Mai Yến,tôi đến quán bánh bèo Tuyết Mai chiều 14 tháng 12 năm 2012 trong tâm trạng sẽ gặp người mình biết mà chưa quen tự thủa xa xưa...Gần 40 năm, trời đất ơi sao mà kinh khủng vậy chứ?kể ra thật lạ lùng,cuộc đời là vậy!Phải đợi khá lâu,Văn thị Hoa được Mai Yến đưa đến điểm hẹn và các bạn cũng tới đông đủ: Kim Hoa (Hường),Lành,Hồng Phượng,Cảnh Mai,Chánh, Hộ,Phước, Trần Yến, Mai Yến, Từ thị Hằng,Mai Nguyễn.Tôi lặng ngắm các bạn chào hỏi nhau, những cái bắt tay nồng nàn, những câu chào rộn rã không cần diễn tả, tôi  biết đó là niềm vui sau gần 40 năm những người bạn học cũ mới gặp lại nhau trong niềm hạnh phúc.
Nếu so với tuổi,tôi thấy Hoa trẻ dù bạn ít cười đùa,phảng phất nơi bạn là sự thanh thản sau quãng đời mênh mông đã qua!ánh nhìn và nụ cười ấy khiến tôi đọc được nơi bạn niềm vui bạn bè sau bao năm quá lâu mới tìm về.Chao ơi, gần 40 năm! hơn nửa đời người gặp lại ai mà không rưng rưng là tự dối lòng mình.Chắc chắn luôn!Tôi tự nghĩ như thế mà xúc động. Những món ăn quen thuộc được dọn ra: bánh bèo,chả giò, nem nướng, chạo tôm làm câu chuyện thêm vui và tình bạn càng thêm ấm áp,Phước,Chánh, Hộ vẫn cần mẫn chụp hình ghi lại những khoảnh khắc bạn bè hiếm có đưa lên Blog,Facebook để chia sẻ đến bạn bè xa,gần... không trực tiếp dự cuộc gặp mặt.
Hoa tâm sự nhẹ nhàng  những câu  bạn bè thăm hỏi,đầy đủ các chủ đề gia đình, công việc, sức khỏe cứ thế tuôn trào mỗi lúc một thân tình.Sau màn ăn,cả bọn kéo nhau ra Tommys đường Bacu gần Bãi Trước vừa uống cà phê vừa ngắm cảnh và tán dóc tiếp tục! Gió mát lồng lộng mang vị mặn mà của biển càng tăng thêm thoải mái trong tâm hồn mọi người.Những trao đổi nội dung giữ sức khỏe khi tuổi già xôm tụ nhất,nhất là làm sao cho trẻ đẹp cũng được quan tâm, chuyện ăn uống để an toàn thực phẩm không đơn giản chút nào.v.v.Những câu chuyện mà tôi gọi là trên trời dưới biển cứ tuôn trào thoắt đã hơn 21giờ 30.Cả bọn chia tay nhau trong lưu luyến.
Văn Thị Hoa về VN được ba tuần, 21 ngày ngắn ngủi ấy có biết bao việc phải làm của bạn coi vậy chứ không thảnh thơi.Phần bạn bè như thế là quá đủ,quá tình cảm cho bao nhiêu năm từ thủa tóc xanh giờ đây cũng đã bạc màu.Ừ,đời như gió thoảng mây bay,đời đẹp biết bao khi có những cuộc hẹn gặp dễ thương như vầy nhỉ???.Cái tâm kết nối bạn bè của chủ Blog Phuocluonghuu được bạn bè ghi nhận,chỉ cần có thế là đẹp,đơn giản, bình yên như tôi luôn nguyện cầu,mơ ước.Tuổi hoàng hôn đẹp là vậy,nhẹ tênh thấy niềm vui của bạn bè cũng là điều tuyệt diệu.Ai có nhiều bạn bè, người ấy hạnh phúc hơn người.Triết lý ấy đến nay tôi vẫn thấy đúng không sai chút nào.
Tôi lại ngắm bạn bè,tất cả các bạn trong đó có tôi chỉ có những cuộc gặp mặt ngắn ngủi này mới  có dịp nhớ về tuổi thanh xuân đã qua từ lâu lắm,khoảnh khắc quên đi nhọc nhằn lo toan đời thường thật đáng quý, vui tươi, trẻ trung đầm ấm...Đường phố vẫn nhộn nhịp, phía trước tôi là không gian công viên đông đúc người, nhóm tập khiêu vũ dưỡng sinh, nhóm ngồi hóng gió,nhóm thong thả thả bộ tâm tình...cuộc sống bình yên hòa cùng khí trời se lạnh chuẩn bị đêm Giáng sinh nồng nàn sắp tới.Nhanh quá, một năm nữa sắp qua, năm mới sắp đến...Phía trước hứa hẹn nhiều niềm vui cùng những sự kiện đến khiến lòng người náo nức.
Bầu trời đêm đầy sao sáng, gió mát lạnh và những ca khúc Giáng sinh rộn ràng khắp nơi.Tôi tạm biệt Hoa và các bạn  ra về vẫn nghe niềm vui dào dạt.Một buổi tối đơn sơ, nồng ấm chân tình của nhóm bạn quá nửa đời người gặp lại.Vẳng từ xa biển vọng vang tiếng sóng ru êm dấu chân người.Văn thị Hoa, cành hoa đẹp, ngát hương,dịu dàng vừa từ bên kia đại dương trở về gặp lại.Bất giác tôi nhớ ca khúc ngoại quốc một thời lứa tuổi chúng tôi yêu thích “Trở về mái nhà xưa” lời Việt của nhạc sỹ Phạm Duy có những lời thật hay:
“Về đây khi mái tóc còn xanh xanh.
Về đây với mầu gió ngày lang thang
Về đây xác hiu hắt lạnh lùng.
Ôi lãng du quay về điêu tàn.
Đâu tiếng đàn ngoài hiên mưa ?
Và đâu bướm tơ, vui cùng mùa ?
Một mùa Xuân mới,
Mắt êm nắng hào hoa...”
Mến chúc Văn Thị Hoa và các bạn luôn vui,khỏe, trẻ đẹp, an lành trong mùa Giáng sinh và năm mới thật nhiều  thành công,hạnh phúc.

PHAN THỊ VINH


Thứ Tư, 12 tháng 12, 2012

LỜI CÁM ƠN TỪ CONNIE


Cám ơn tất cả các  bạn đã chúc và cầu mong cho Côi được mọi điều tốt đẹp  trong ngày Sinh Nhật .Nhất là Phước đã có công xây dựng Blog để chúng ta có thể liên lạc. Bác ấy có bộ nhớ rất tốt cho nên lúc nào cũng  là người chúc sinh nhật các bạn đầu tiên......Và rất là cảm động khi đọc bài viết của Vinh đấy! Bạn Can thì lăng xê mình thành "tài tử xi cà la ma Thái Lan" Xuân nhắc lại thưở học trò chung lớp "xa xưa" làm cho mình chớm một chút mộng mơ về ngày ấy... Bạn Mai Yến chọn cho mình bó hoa màu vàng là màu mình ưa thích nhất, lời chúc Rồng bay Phượng múa làm cho nhiều người cũng thích theo.......Bạn Trần Yến, Hồng Anh, Kim Vo, Kim Long ,Kim Oanh,Đào Vũ, Phượng Lâm,Thu Hà, Lê Tấn Lại........Ôi sao mà dễ thương thế!!!!
Thôi nhé! Một lần nữa Côi cám ơn các bạn thật nhiều! Thật nhiều!
Thân ái chúc các bạn lúc nào cũng vui tươi như thưở còn cắp sách đến trường nhé!
Connie Dương ( Bùi thị Côi)

Thứ Ba, 11 tháng 12, 2012

NỒNG NÀN GIÁNG SINH


Lúc này không khí Giáng sinh đã ngập tràn khắp nơi trong Thành phố Vũng Tàu.Rõ nét nhất là các khách sạn, nhà hàng,quán Cà phê... đều được trang hoàng rực rỡ bằng các cây thông, ông già Nô en,hang đá,những mô hình đặc trưng về Nô en thật dễ thương và lộng lẫy khiến người người nô nức  hơn.Giáng sinh bây giờ không chỉ dành riêng cho người có đạo mà người ngoại đạo cũng vui chung.Giáng sinh lại gần với Tết Dương lịch nên chuyện cùng đón ngày Chúa sinh ra đời rồi vui năm mới đã thành thông lệ.Tôi thì  dù mình không có đạo cũng rất vui mừng và lâng lâng với những niềm vui trong tiếng nhạc Giáng sinh an lành.Yên bình hạnh phúc đã là tất cả mong ước của mọi người.
Ngày các con tôi còn nhỏ, chúng vẫn thích được ông già Nô en tặng quà sau một đêm ngủ dậy.Và tôi luôn đóng vai Ông già Nôen thân thương ấy lén đặt lên đầu giường của các con món quà nhỏ được gói giấy hoa,cột nơ đỏ, phần lớn là một quyển sách truyện hay, vài viên kẹo ngọt hay con búp bê, gấu bông nhỏ bé tùy theo khả năng tài chính mình lo được,vậy mà các con tôi rất thích, chúng sống trong ước mơ đơn sơ ấy cho đến khi lớn lên và luôn thắc mắc vì sao ông già Nô en quá tài,tâm lý, biết rõ ước mơ của mình đến thế.Nhìn con vui sướng mà tôi cảm động.Ngày thơ ấu,tôi không năm nào được ông già Nô en cho quà dù mỗi lần đến Giáng sinh tôi vẫn luôn đến trước hang đá, nhìn lên tượng Đức Mẹ cầu xin những ước mơ nhỏ nhoi đời thường mình mong muốn và tạm yên tâm là lời cầu xin của mình sẽ được ghi nhận.
Lớn hơn, tôi hiểu thêm cuộc sống khó khăn của ba mẹ phải nuôi bầy con ăn học,phải vất vả sớm hôm...không thể chăm sóc khoảng trời cổ tích mà tôi lãng đãng mong chờ.Tôi vẫn lớn lên,vẫn xem Giáng sinh như dành riêng cho mình,mơ mộng đủ điều và lang thang cùng bạn bè vào những đêm Thiên Chúa giáng trần ban ơn lành xuống khắp thế gian, tôi cũng tay trong tay với hắn hẹn hò và nghe sâu thẳm trong hồn,trong trái tim mình chút gì đó lâng lâng khi mùa xuân đến vội!Thủa ấy,Đêm giáng sinh nào tôi cũng làm thơ, viết những bài văn nguyện cầu hòa bình, đứng lặng trước biển mà nghe ầm ào sóng vỗ, nghe trái tim mình thổn thức khi không có hắn kề bên, khi tôi phải chia xa hắn vĩnh viễn,buồn tênh.
Chiến tranh khốc liệt đe dọa tất cả chúng tôi thời đó,hạnh phúc là xa xỉ kèm theo những cuộc chia lìa.Tôi chỉ biết cầu xin bình an vào đấng tối cao mà mình tin tưởng.Kể cũng lạ, dù ngoại đạo nhưng tôi vẫn thích câu: “Vinh danh Thiên Chúa trên trời,bình an dưới thế cho người thiện tâm” để yên chí  về một phép mầu nào đó,hễ ai thiện tâm đều được bình an,đơn giản mà sâu lắng.Rồi cuộc đời xô đẩy, những bôn ba gắn liền gian nan cuộc sống khiến tôi mải mê tìm mãi chuyện đời dâu bể, bạn bè cứ xa dần...mấy mươi năm sau gặp lại,tôi hiểu được cạnh bên mình còn có một khung trời bạn bè xưa thời đi học,gặp lại nhau chỉ nhắc chuyện lớp học, sân trường, thầy cô và những giờ học khó quên đã thành kỷ niệm.
Vũng Tàu thay đổi nhiều đẹp tuyệt,nhưng biển nghìn đời vẫn cũ, vẫn sóng mênh mông gieo mãi trong hồn tôi kí ức nhớ nhung.Ngôi giáo đường nay đã già và những hàng cổ thụ bị bão quét còn lơ thơ vài gốc nhìn thật buồn như tôi mỗi lần có dịp đi ngang nơi ấy.Thoắt đó mà tôi đã trở thành người cao tuổi hay đứng lặng nhìn cảnh cũ mà lãng đãng chuyện xa vời.Ừ, bất chợt tôi nhớ mấy câu thơ: của Bà Huyện Thanh Quan trong bài thơ Thăng Long Hoài Cổ ngày xưa đã học:
“Lối xưa xe ngựa hồn thu thảo
Nền cũ lâu đài bóng tịch dương
Đá vẫn trơ gan cùng tuế nguyệt
Nước còn cau mặt với tang thương”
Càng đọc càng thấm thía về đời người mong manh và những kỷ niệm bỗng chốc là dĩ vãng xa xôi.Đời thay đổi đến chóng mặt,đó là lẽ thường tình mà sao tôi vẫn cứ vấn vương để trăn trở hoài cho những ước mơ tuổi trẻ đã tạm quên do những chi phối nghiệt ngã đến nay vẫn chỉ là mơ ước.Thêm một mùa Giáng sinh nữa lại về,tóc trên đầu đã có nhiều sợi bạc!những nếp chân chim đã tìm đến tự bao giờ trên gương mặt luôn khắc khoải lo âu.Tôi chợt thảnh thốt thấy mình vẫn chưa được bình yên,vẫn còn bôn ba và nhìn quanh bạn bè cũng thế.Chao ơi!có những đêm dài thức trắng để làm việc mong tìm được chút nhẹ nhàng cuộc sống, tìm chút tươi vui giữ mãi nụ cười coi vậy mà cũng khó quá chừng dù đã khá quen từ lâu,từ lâu khi tuổi mình mới đôi mươi,nay con cái đã sắp ba mươi đấy thôi.
Có lẽ con người hay tham lam trong đó có tôi, tham hoài một cuộc sống bình yên, tham hoài một điều an vui, no đủ khó nói!Để mỗi lần Giáng sinh về dù là ngoại đạo tôi cũng nguyện cầu sao cho nồng nàn yêu dấu đừng mất đi và con người mãi yêu thương nhau trong niềm tin yêu về đấng cứu thế cao cả cứu rỗi chúng sinh được an lành trong cuộc sống.Giáng sinh lúc nào cũng nồng nàn trong tôi,nhẹ như hương hoa hạnh phúc,  như nắng ấm xua tan màn đêm băng tuyết của mùa đông cho mùa xuân về ngự trị.Văng vẳng đâu đây ca khúc "Đêm Thánh vô cùng" khiến lòng người ấm áp bình yên và tôi lại đón thêm mùa Giáng sinh khi tuổi đã hoàng hôn.
Thân chúc các bạn mùa Giáng sinh an lành,hạnh phúc,bình yên, tràn ngập yêu thương các bạn nhé!
PHAN THỊ VINH

Thứ Hai, 10 tháng 12, 2012

CHÚC MỪNG SINH NHẬT CONNIE ( 10/12 )

Blog CHUNG MỘT MÁI TRƯỜNG cùng các bạn hân hoan chào mừng Sinh Nhật bạn Connie ( Bùi Thị Côi ).Chúc Connie và gia đình được thật nhiều hạnh phúc,may mắn và sức khỏe trong cuộc sống.Chúc một mùa Giáng Sinh vui vẻ ,được tràn đầy ơn Thiên Chúa.
Blogger Lương Hữu Phước

                            **********************

Cách đây hơn mấy mươi năm vào cuối mùa đông biển trời êm ả.Những cánh chim hải âu chao liệng báo tin vui chào đón một đóa hoa quỳnh vừa hé nở ngào ngạt sắc hương...Mây trời óng ánh sắc hồng ấm áp  khiến mẹ cha, người thân mừng rạng rỡ.Thật hạnh phúc đong đầy và cõi lòng rộng mở.Từ đôi môi xinh xắn ấy là nụ cười chào đón trần gian thấm đẫm yêu thương!
Khoảnh khắc chào đời của thiên thần bé nhỏ ấy ngập tràn hương hoa thơm ngát,lung linh như sao trời hứa hẹn niềm vui bất tận mà cha mẹ mong chờ!Từ đó, thảm hoa trải dài thênh thang cùng tiếng hát reo vang.Khát vọng thành công,mơ ước đạt thành, bình yên mở lối cứ mãi an vui.Chà, mùa xuân nồng nàn vừa đến xóa tan những ngày cuối đông phơn phớt lạnh phải lùi xa.

Hạnh phúc là những điều ước mơ đạt thành,trời xanh và mây trắng quyến rũ làm trái tim bao người yêu dấu, reo ca khúc nhạc trữ tình luôn mặc khải yêu thương cho hồn người thanh thản và đem niềm vui dành cho nhau đẹp như nhưng cành hồng đỏ thắm.Bao nhiêu năm đời kết thành mộng ước an vui, mãn nguyện nồng nàn mái ấm khiến nụ cười xinh ấy rạng rỡ suốt quãng đời kết đầy hoa thơm cỏ biếc.Ngắm bạn: Bùi Thị Côi nét duyên ngày càng mặn mà...niềm hạnh phúc tràn đầy trên khóe mắt,rạng rỡ nụ cười...đó là hạnh phúc tuyệt vời.
Chúc mừng sinh nhật Bùi Thị Côi thật  trẻ đẹp,an lành,may mắn và hạnh phúc cùng gia đình,bạn bè...Chúc  triệu triệu ước mơ và như ý đạt thành đến cùng bạn trong ngày sinh nhật.Bạn thân mến nhé!

Happy Birthday to you.

PHAN THỊ VINH 


Lê Tấn Lại chúc mừng Sinh Nhật Connie.Chúc Côi thật nhiều hạnh phúc ,sức khỏe, sự tươi trẻ và cũng chúc Côi một mùa Giáng Sinh vui vẻ.

Lê Tấn Lại




 Nguyễn Thị Can chúc mừng Sinh Nhật