CHÀO MỪNG CÁC BẠN ĐẾN VỚI "CHUNG MỘT MÁI TRƯỜNG 2" CHÚC CÁC BẠN MẠNH KHỎE,VUI VẺ VÀ HẠNH PHÚC.
Hiển thị các bài đăng có nhãn BẠN BÈ VIẾT. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn BẠN BÈ VIẾT. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Tư, 26 tháng 12, 2012

HỒNG ANH : TIẾNG HÁT GỢI NHỚ


(Tặng Ca sỹ Lại Thị Hồng Anh-Vũng Tàu)

Vào những ngày cuối đông và năm mới chỉ còn khoảnh khắc thật gần.Vũng Tàu đẹp rực rỡ mừng Giáng sinh an lành khiến tôi nhớ đến em qua trang Facebook có hình em hát mừng Giáng sinh!Hồng Anh, cái tên đơn sơ ấy là khắc họa những nhọc nhằn của kiếp tằm nhả tơ, như con chim họa mi bao năm đem tiếng hát phả vào hồn người phiêu du,buồn vui nhạt nhòa.Nhìn em hát trên sân khấu, khó ai hiểu được trong trái tim ấy là những thổn thức riêng tư, những trăn trở đăm đắm bao điều tốt đẹp...Làm nghệ sỹ là vậy,chắt chiu bằng tất cả máu nóng con tim khóc cười cùng ca khúc, mê mải cùng yêu thương chỉ mong ước mơ thắp sáng khung trời cuộc đời thân phận con người,tình yêu,nỗi đau,niềm vui cuộc sống.
Lại Thị Hồng Anh,vậy mà đã hơn mấy mươi năm tôi biết em,biết tiếng hát ấy với ca khúc “Vì sao em chết ?” của nhạc sỹ Thanh Trúc để thấy em  diễn cảm khi áp lực thi căng thẳng,em đã chiến thắng khi tuổi còn rất trẻ, khi tập làm quen với sinh hoạt ca hát mới...Tôi lặng lẽ cám ơn em đã gieo tất cả sức lực tài hoa vào đó, ca khúc  không khó khăn nhưng cũng không dễ dàng để em khẳng định mình là vậy.Cuộc sống cứ trôi, em có cuộc đời mình và tôi cũng thế!bôn ba chìm nổi rồi cũng qua,thế giới rộng mà cũng hẹp!Tôi và em chỉ có những lần gặp chào hỏi đơn sơ,không chút thân thiết gần gũi...Tôi vẫn dõi theo em bằng tiếng hát truyền cảm mỗi lần nghe là nhớ kỷ niệm muốn khóc.Vậy thôi.
Bây giờ vẫn thế,tôi lâu lâu gặp em,tiếng hát, nụ cười của em nhẹ tênh bay bay len vào cõi hồn những ai trầm lắng về thân phận mong manh, về tất cả cuộc đời.Em không còn trẻ nữa nhưng tiếng hát vẫn tuyệt thậm chí điêu luyện hơn,em hát bằng tất cả lòng yêu nghề, đam mê hạnh phúc để gửi đến người nghe chút tình người ca sỹ chưa bao giờ mỏi mệt!Khi màn đêm buông xuống,nơi em cất tiếng hát tràn ngập ánh đèn màu lung linh,người nghe bên những ly cà phê đắng uống từng giọt đời mênh mông có thể chia sẻ cùng em nôn nao hồn ca khúc, có thể hững hờ vì đơn thuần là họ không cảm nhận.Tôi hiểu những không gian  cà phê khắp Vũng Tàu bao nhiêu năm em cất cao tiếng hát: Oma,Riêng một góc trời, khách sạn Grand và nhiều nơi khác...là những nơi em từng ươm mật vào tiếng hát ngọt ngào.
Có những cuộc vui bạn bè em phải đến dự và tạm biệt trước trong vội vã lẫn tiếc nuối, nghề nghiệp là thế biết làm sao? Tôi nhớ lời một ca khúc... “ Đời ca hát cho người mua vui”. Chao ơi, đúng lắm không sai để cho tôi hiểu thật sâu đậm về em dù chẳng bao giờ nghe em tâm sự.Rồi duyên may qua trang Blog liên kết THVT 68-75,tôi gặp lại em cũng chỉ tào lao vì cả hai đều bận rộn!Muốn viết về em tôi chỉ có  cảm xúc duy nhất: “hiểu em qua những ca khúc tôi đã nghe” Đời đá vàng,Trưng Vương khung cửa mùa thu,Giọt lệ đầu tiên,Tình khúc buồn, nói chung là rất nhiều ca khúc em đã hát của các nhạc sỹ nổi tiếng có nội dung man mác buồn rất phù hợp với giọng hát của em.Dường như chất nghệ sỹ luôn làm tôi lãng đãng để ngộ ra rằng với em tôi vẫn tìm được nỗi đồng cảm lạ lùng.
Biển lúc nào cũng gieo cho tôi nỗi nhớ, nhớ những kỷ niệm thủa áo trắng sân trường, những yêu thương xa lắc tuổi mới lớn xôn xao,lăng kính tầm nhìn và trái tim không bao giờ hòa nhịp ở lứa tuổi ngây thơ như “Con đường tình ta đi” mà nhạc sỹ Phạm Duy sáng tác.Ngày qua ngày,Hồng Anh miệt mài hòa  mình vào giai điệu nghệ thuật suốt cả đời, cháy bỏng đam mê như những suối ngọt mát, như mặn mà của biển, khát khao sức sống yêu thương, nhớ nhung kỷ niệm.Qua bài viết này,tôi  chia sẻ cảm xúc riêng mình về em đã lâu tôi muốn viết mà cứ lần lửa hoài.Cám ơn tiếng hát của em đã gợi nhiều trong tôi nỗi nhớ chợt đến,chợt đi về kiếp người lang bạt,thổn thức, xót xa nhưng vẫn lạc quan thật nhiều.
Thương chúc em,tiếng hát họa mi mãi ấm áp,ru êm tình người suốt bốn mùa xuân,hạ, thu, đông, nồng ấm ân tình và nhiều người yêu quý.
PHAN THỊ VINH 
Phan Thị Vinh - Lại Thị Hồng Anh

*Xem Hồng Anh hát bài "Tuyết Trắng" để tặng Lương Hữu Phước trong ngày Sinh Nhật tại ĐÂY

Thứ Bảy, 22 tháng 12, 2012

GIỮ LẤY BÌNH YÊN


Ngày 21 tháng 12 năm 2012 là ngày tận thế được suy diễn theo lịch cổ của dân tộc  Maya nào đó tôi không biết,thật tình là tôi chẳng biết rõ dân tộc có bộ lịch tiên đoán sự sống còn của trái đất dữ dội về sức lan tỏa hơn các nghiên cứu khoa học thời hiện đại thì cũng đáng nể lắm!...Dù sao thì ngày tận thế cũng đã qua, vẫn bình yên như mọi ngày đón ánh bình mình buổi sớm sau một đêm ngon giấc!Loài người vẫn đón ánh nắng mặt trời ấm áp, có lúc nóng bỏng thì cũng là sự sống,con người hít thở bầu không khí tự nhiên như ngàn đời từ khi thoát thai khỏi bụng mẹ là đã hít thở,đơn giản lạ lùng.Nhưng với tôi đây là sự huyền bí khó giải thích.
Tại sao và tại sao là bao nhiêu câu hỏi của loài người mỗi khi đối diện một điều khó khăn đe dọa nào đó,với tôi... cứ nghĩ đây là sự huyền bí để bình yên hơn.Mà không huyền bí sao được về những điều con người dù có thông minh uyên bác đến mấy vẫn không thể tìm ra lời đáp, những ẩn số khủng khiếp ám ảnh con người đến mê muội khốn cùng?Những cao siêu ấy tôi không dám luận bàn, chỉ thấy đời mình,những người thân, bạn bè,cuộc sống xung quanh diễn biến đến lạ lùng, đổi thay đến chóng mặt!Quanh tôi vẫn có nhiều người cuống cuồng làm giàu,ham mê danh vọng, nhiều người vẫn sân si, hỉ, nộ, ái, ố,ganh ghét, đố kỵ,đua chen ngạo nghễ.Tất tật cứ như guồng máy khổng lồ quay mãi không dừng.
Nhìn quanh  vẫn còn nhiều người sống khổ,nhọc nhằn tìm kiếm mưu sinh,những đớn đau, bệnh tật,những tai ương hiện tại chực chờ dữ dội hơn ngày tận thế!.Tất cả rõ mồn một, là sự thật xung quanh mà dường như ít người nhận ra để đến lúc sát ngày,một ngày được xem là tận thế lại được đón nhận theo nhiều kiểu.Trời!tận thế,kể ra cũng ghê gớm thật...cái thế giới tưng bừng náo nhiệt bỗng dưng bị sổ toẹt bằng hai tiếng tận thế khô khốc,nhiều người sợ hãi tìm đủ cách níu với,mong được sống sót tiếp tục  kiếp người sau bão táp phong ba cuồng nộ của thiên nhiên nếu có.Lúc này chỉ có trời cứu!loài người chỉ biết bám víu vào đấng tối cao:Đức Phật, Thiên Chúa...cứu rỗi.
Sự công bằng được lý luận bằng số mạng,vào sự luân hồi tu dưỡng hằng hà sa số kiếp chung quy là phải tu dưỡng đạo đức,sống tốt, sống cho hợp lẽ lương tâm:không gian manh,ác độc, hại người để lương tâm không bị cắn rứt...Chà! lương tâm đâu có răng mà cắn? Thế là con người quên tất tật để thấy ham muốn tột cùng những gì ham muốn!Tôi lại lãng đãng nhảm khi suy nghĩ về ngày tận thế,về những lo âu mỗi ngày không giống nhau trong suốt cuộc đời mình,đêm lặng lẽ cứ làm tôi tính sổ những gì ngày qua mình đã làm,chuyện vui buồn lẫn lộn, chuyện thất bại, thành công đan xen cũng đủ làm lòng mình không yên...cứ thế, tôi đã trải qua đời mình là vậy! 
Ờ! Giật mình thiệt tình khi ngày 21 tháng 12 năm 2012 được tiên tri tận thế chỉ còn vài khoảnh khắc phù du là đến,người người vẫn lo âu,có thể “Nó” đến muộn hơn vài giờ, vài ngày?khi những cái chết do tai nạn vẫn tiếp tục đến trước tận thế là sự thật.Bất giác tôi nghĩ đến người thân, bạn bè, thâm chí những người không quen đang xuôi ngược trên đường mà tự hỏi: Ai đã và đang sống sót khi có tận thế xảy ra???Con người luôn có hạnh phúc và bất hạnh trong suốt quãng đời của mình,ngắn ngủi hay dài lâu cũng chỉ khoảng trăm năm là tận cùng bằng số.Bất chợt tôi nhớ như in những nạn nhân chất độc da cam mình đã gặp, nhớ những người khuyết tật vẫn lạc quan trong cuộc sống.Họ mới chính là những người khiến tôi học tập về nghị lực tuyệt vời khi biết chiến thắng hạn chế khiếm khuyết thân thể mà sống vươn lên.Ai nói là họ không hạnh phúc? 
Ngày tận thế đã không xảy ra hay sẽ xảy ra rồi cũng chỉ là cuộc đời: “Sinh,lão,bệnh, tử” của một kiếp người.Gần 60 tuổi, tôi gặp lại các bạn học từ thời trung học,những lần gặp mặt, những buổi hẹn gặp cà phê tán dóc...đem lại niềm vui là chính, khiến tâm hồn tôi bớt trĩu nặng bởi trăn trở bôn ba đời thường mình vẫn phải đa mang.Đây là hạnh phúc và tôi an vui với bình yên này!Đã gọi là hạnh phúc, an vui thì phải ráng giữ gìn mà tận hưởng, đơn giản nhẹ nhàng như thế,đúng không? Hay do tôi chỉ lo vớ vẩn,tào lao?!?Chỉ một ánh nhìn, câu nói, hình ảnh thoáng qua mà sao gieo mãi trong tôi ưu tư trăn trở,sự sống và cái chết mong manh nhưng cũng mãnh liệt thật nhiều.
Nhân sự việc ngày tận thế 21 tháng 12 năm 2012 không xảy ra và đêm khó ngủ.Sắp Giáng sinh rộn ràng khắp nơi! Tôi vẫn thích câu:
“Vinh danh Thiên Chúa trên trời,
Bình an dưới thế cho người thiện tâm”
Cứ sống thiện tâm,chúng ta sẽ có bình yên không chỉ riêng mình mà cho cả thế giới trong ơn lành huyền diệu của Chúa.Bạn thân yêu ạ!Mến chúc các bạn và gia đình thêm mùa Giáng sinh và năm mới mãi mãi bình yên, mãi mãi thân thương, chan hòa yêu thương hạnh phúc.

PHAN THỊ VINH


Chủ Nhật, 16 tháng 12, 2012

VĂN THỊ HOA:NGÀY VUI GẶP LẠI


Vũng Tàu lúc này đã vui lại càng thêm vui khi có người bạn vừa trở lại, Văn Thị Hoa! Cái tên này chẳng gợi nhớ trong tôi chút gì kỷ niệm thời đi học...Thì ra tôi đâu có học chung với Hoa nhưng có biết vì ngày xưa Vũng Tàu nhỏ xíu “đi dăm phút đã về chốn cũ”,Hoa  chỉ học đến lớp đệ ngũ rồi nghỉ luôn để đảm đương gia đình cùng mẹ cha lo cho đàn em nhỏ.Nghị lực ấy, không cần ai kể, tôi chỉ tưởng tượng là đủ nể trọng Hoa gấp bội phần.Mà thực tế là vậy,trong lúc tôi vui với lớp học,thầy cô, bạn bè thì Hoa đã phải bôn ba đường đời vạn dặm,đã nhọc nhằn mưu sinh...Tôi biết về Hoa chỉ vỏn vẹn như thế nhưng cũng đủ làm tôi  cảm mến người tôi biết khá lâu mãi đến hôm qua mới có duyên kết bạn.
Theo lời rủ của Phước, Yến Trần,Mai Yến,tôi đến quán bánh bèo Tuyết Mai chiều 14 tháng 12 năm 2012 trong tâm trạng sẽ gặp người mình biết mà chưa quen tự thủa xa xưa...Gần 40 năm, trời đất ơi sao mà kinh khủng vậy chứ?kể ra thật lạ lùng,cuộc đời là vậy!Phải đợi khá lâu,Văn thị Hoa được Mai Yến đưa đến điểm hẹn và các bạn cũng tới đông đủ: Kim Hoa (Hường),Lành,Hồng Phượng,Cảnh Mai,Chánh, Hộ,Phước, Trần Yến, Mai Yến, Từ thị Hằng,Mai Nguyễn.Tôi lặng ngắm các bạn chào hỏi nhau, những cái bắt tay nồng nàn, những câu chào rộn rã không cần diễn tả, tôi  biết đó là niềm vui sau gần 40 năm những người bạn học cũ mới gặp lại nhau trong niềm hạnh phúc.
Nếu so với tuổi,tôi thấy Hoa trẻ dù bạn ít cười đùa,phảng phất nơi bạn là sự thanh thản sau quãng đời mênh mông đã qua!ánh nhìn và nụ cười ấy khiến tôi đọc được nơi bạn niềm vui bạn bè sau bao năm quá lâu mới tìm về.Chao ơi, gần 40 năm! hơn nửa đời người gặp lại ai mà không rưng rưng là tự dối lòng mình.Chắc chắn luôn!Tôi tự nghĩ như thế mà xúc động. Những món ăn quen thuộc được dọn ra: bánh bèo,chả giò, nem nướng, chạo tôm làm câu chuyện thêm vui và tình bạn càng thêm ấm áp,Phước,Chánh, Hộ vẫn cần mẫn chụp hình ghi lại những khoảnh khắc bạn bè hiếm có đưa lên Blog,Facebook để chia sẻ đến bạn bè xa,gần... không trực tiếp dự cuộc gặp mặt.
Hoa tâm sự nhẹ nhàng  những câu  bạn bè thăm hỏi,đầy đủ các chủ đề gia đình, công việc, sức khỏe cứ thế tuôn trào mỗi lúc một thân tình.Sau màn ăn,cả bọn kéo nhau ra Tommys đường Bacu gần Bãi Trước vừa uống cà phê vừa ngắm cảnh và tán dóc tiếp tục! Gió mát lồng lộng mang vị mặn mà của biển càng tăng thêm thoải mái trong tâm hồn mọi người.Những trao đổi nội dung giữ sức khỏe khi tuổi già xôm tụ nhất,nhất là làm sao cho trẻ đẹp cũng được quan tâm, chuyện ăn uống để an toàn thực phẩm không đơn giản chút nào.v.v.Những câu chuyện mà tôi gọi là trên trời dưới biển cứ tuôn trào thoắt đã hơn 21giờ 30.Cả bọn chia tay nhau trong lưu luyến.
Văn Thị Hoa về VN được ba tuần, 21 ngày ngắn ngủi ấy có biết bao việc phải làm của bạn coi vậy chứ không thảnh thơi.Phần bạn bè như thế là quá đủ,quá tình cảm cho bao nhiêu năm từ thủa tóc xanh giờ đây cũng đã bạc màu.Ừ,đời như gió thoảng mây bay,đời đẹp biết bao khi có những cuộc hẹn gặp dễ thương như vầy nhỉ???.Cái tâm kết nối bạn bè của chủ Blog Phuocluonghuu được bạn bè ghi nhận,chỉ cần có thế là đẹp,đơn giản, bình yên như tôi luôn nguyện cầu,mơ ước.Tuổi hoàng hôn đẹp là vậy,nhẹ tênh thấy niềm vui của bạn bè cũng là điều tuyệt diệu.Ai có nhiều bạn bè, người ấy hạnh phúc hơn người.Triết lý ấy đến nay tôi vẫn thấy đúng không sai chút nào.
Tôi lại ngắm bạn bè,tất cả các bạn trong đó có tôi chỉ có những cuộc gặp mặt ngắn ngủi này mới  có dịp nhớ về tuổi thanh xuân đã qua từ lâu lắm,khoảnh khắc quên đi nhọc nhằn lo toan đời thường thật đáng quý, vui tươi, trẻ trung đầm ấm...Đường phố vẫn nhộn nhịp, phía trước tôi là không gian công viên đông đúc người, nhóm tập khiêu vũ dưỡng sinh, nhóm ngồi hóng gió,nhóm thong thả thả bộ tâm tình...cuộc sống bình yên hòa cùng khí trời se lạnh chuẩn bị đêm Giáng sinh nồng nàn sắp tới.Nhanh quá, một năm nữa sắp qua, năm mới sắp đến...Phía trước hứa hẹn nhiều niềm vui cùng những sự kiện đến khiến lòng người náo nức.
Bầu trời đêm đầy sao sáng, gió mát lạnh và những ca khúc Giáng sinh rộn ràng khắp nơi.Tôi tạm biệt Hoa và các bạn  ra về vẫn nghe niềm vui dào dạt.Một buổi tối đơn sơ, nồng ấm chân tình của nhóm bạn quá nửa đời người gặp lại.Vẳng từ xa biển vọng vang tiếng sóng ru êm dấu chân người.Văn thị Hoa, cành hoa đẹp, ngát hương,dịu dàng vừa từ bên kia đại dương trở về gặp lại.Bất giác tôi nhớ ca khúc ngoại quốc một thời lứa tuổi chúng tôi yêu thích “Trở về mái nhà xưa” lời Việt của nhạc sỹ Phạm Duy có những lời thật hay:
“Về đây khi mái tóc còn xanh xanh.
Về đây với mầu gió ngày lang thang
Về đây xác hiu hắt lạnh lùng.
Ôi lãng du quay về điêu tàn.
Đâu tiếng đàn ngoài hiên mưa ?
Và đâu bướm tơ, vui cùng mùa ?
Một mùa Xuân mới,
Mắt êm nắng hào hoa...”
Mến chúc Văn Thị Hoa và các bạn luôn vui,khỏe, trẻ đẹp, an lành trong mùa Giáng sinh và năm mới thật nhiều  thành công,hạnh phúc.

PHAN THỊ VINH


Thứ Tư, 12 tháng 12, 2012

LỜI CÁM ƠN TỪ CONNIE


Cám ơn tất cả các  bạn đã chúc và cầu mong cho Côi được mọi điều tốt đẹp  trong ngày Sinh Nhật .Nhất là Phước đã có công xây dựng Blog để chúng ta có thể liên lạc. Bác ấy có bộ nhớ rất tốt cho nên lúc nào cũng  là người chúc sinh nhật các bạn đầu tiên......Và rất là cảm động khi đọc bài viết của Vinh đấy! Bạn Can thì lăng xê mình thành "tài tử xi cà la ma Thái Lan" Xuân nhắc lại thưở học trò chung lớp "xa xưa" làm cho mình chớm một chút mộng mơ về ngày ấy... Bạn Mai Yến chọn cho mình bó hoa màu vàng là màu mình ưa thích nhất, lời chúc Rồng bay Phượng múa làm cho nhiều người cũng thích theo.......Bạn Trần Yến, Hồng Anh, Kim Vo, Kim Long ,Kim Oanh,Đào Vũ, Phượng Lâm,Thu Hà, Lê Tấn Lại........Ôi sao mà dễ thương thế!!!!
Thôi nhé! Một lần nữa Côi cám ơn các bạn thật nhiều! Thật nhiều!
Thân ái chúc các bạn lúc nào cũng vui tươi như thưở còn cắp sách đến trường nhé!
Connie Dương ( Bùi thị Côi)

Thứ Ba, 11 tháng 12, 2012

NỒNG NÀN GIÁNG SINH


Lúc này không khí Giáng sinh đã ngập tràn khắp nơi trong Thành phố Vũng Tàu.Rõ nét nhất là các khách sạn, nhà hàng,quán Cà phê... đều được trang hoàng rực rỡ bằng các cây thông, ông già Nô en,hang đá,những mô hình đặc trưng về Nô en thật dễ thương và lộng lẫy khiến người người nô nức  hơn.Giáng sinh bây giờ không chỉ dành riêng cho người có đạo mà người ngoại đạo cũng vui chung.Giáng sinh lại gần với Tết Dương lịch nên chuyện cùng đón ngày Chúa sinh ra đời rồi vui năm mới đã thành thông lệ.Tôi thì  dù mình không có đạo cũng rất vui mừng và lâng lâng với những niềm vui trong tiếng nhạc Giáng sinh an lành.Yên bình hạnh phúc đã là tất cả mong ước của mọi người.
Ngày các con tôi còn nhỏ, chúng vẫn thích được ông già Nô en tặng quà sau một đêm ngủ dậy.Và tôi luôn đóng vai Ông già Nôen thân thương ấy lén đặt lên đầu giường của các con món quà nhỏ được gói giấy hoa,cột nơ đỏ, phần lớn là một quyển sách truyện hay, vài viên kẹo ngọt hay con búp bê, gấu bông nhỏ bé tùy theo khả năng tài chính mình lo được,vậy mà các con tôi rất thích, chúng sống trong ước mơ đơn sơ ấy cho đến khi lớn lên và luôn thắc mắc vì sao ông già Nô en quá tài,tâm lý, biết rõ ước mơ của mình đến thế.Nhìn con vui sướng mà tôi cảm động.Ngày thơ ấu,tôi không năm nào được ông già Nô en cho quà dù mỗi lần đến Giáng sinh tôi vẫn luôn đến trước hang đá, nhìn lên tượng Đức Mẹ cầu xin những ước mơ nhỏ nhoi đời thường mình mong muốn và tạm yên tâm là lời cầu xin của mình sẽ được ghi nhận.
Lớn hơn, tôi hiểu thêm cuộc sống khó khăn của ba mẹ phải nuôi bầy con ăn học,phải vất vả sớm hôm...không thể chăm sóc khoảng trời cổ tích mà tôi lãng đãng mong chờ.Tôi vẫn lớn lên,vẫn xem Giáng sinh như dành riêng cho mình,mơ mộng đủ điều và lang thang cùng bạn bè vào những đêm Thiên Chúa giáng trần ban ơn lành xuống khắp thế gian, tôi cũng tay trong tay với hắn hẹn hò và nghe sâu thẳm trong hồn,trong trái tim mình chút gì đó lâng lâng khi mùa xuân đến vội!Thủa ấy,Đêm giáng sinh nào tôi cũng làm thơ, viết những bài văn nguyện cầu hòa bình, đứng lặng trước biển mà nghe ầm ào sóng vỗ, nghe trái tim mình thổn thức khi không có hắn kề bên, khi tôi phải chia xa hắn vĩnh viễn,buồn tênh.
Chiến tranh khốc liệt đe dọa tất cả chúng tôi thời đó,hạnh phúc là xa xỉ kèm theo những cuộc chia lìa.Tôi chỉ biết cầu xin bình an vào đấng tối cao mà mình tin tưởng.Kể cũng lạ, dù ngoại đạo nhưng tôi vẫn thích câu: “Vinh danh Thiên Chúa trên trời,bình an dưới thế cho người thiện tâm” để yên chí  về một phép mầu nào đó,hễ ai thiện tâm đều được bình an,đơn giản mà sâu lắng.Rồi cuộc đời xô đẩy, những bôn ba gắn liền gian nan cuộc sống khiến tôi mải mê tìm mãi chuyện đời dâu bể, bạn bè cứ xa dần...mấy mươi năm sau gặp lại,tôi hiểu được cạnh bên mình còn có một khung trời bạn bè xưa thời đi học,gặp lại nhau chỉ nhắc chuyện lớp học, sân trường, thầy cô và những giờ học khó quên đã thành kỷ niệm.
Vũng Tàu thay đổi nhiều đẹp tuyệt,nhưng biển nghìn đời vẫn cũ, vẫn sóng mênh mông gieo mãi trong hồn tôi kí ức nhớ nhung.Ngôi giáo đường nay đã già và những hàng cổ thụ bị bão quét còn lơ thơ vài gốc nhìn thật buồn như tôi mỗi lần có dịp đi ngang nơi ấy.Thoắt đó mà tôi đã trở thành người cao tuổi hay đứng lặng nhìn cảnh cũ mà lãng đãng chuyện xa vời.Ừ, bất chợt tôi nhớ mấy câu thơ: của Bà Huyện Thanh Quan trong bài thơ Thăng Long Hoài Cổ ngày xưa đã học:
“Lối xưa xe ngựa hồn thu thảo
Nền cũ lâu đài bóng tịch dương
Đá vẫn trơ gan cùng tuế nguyệt
Nước còn cau mặt với tang thương”
Càng đọc càng thấm thía về đời người mong manh và những kỷ niệm bỗng chốc là dĩ vãng xa xôi.Đời thay đổi đến chóng mặt,đó là lẽ thường tình mà sao tôi vẫn cứ vấn vương để trăn trở hoài cho những ước mơ tuổi trẻ đã tạm quên do những chi phối nghiệt ngã đến nay vẫn chỉ là mơ ước.Thêm một mùa Giáng sinh nữa lại về,tóc trên đầu đã có nhiều sợi bạc!những nếp chân chim đã tìm đến tự bao giờ trên gương mặt luôn khắc khoải lo âu.Tôi chợt thảnh thốt thấy mình vẫn chưa được bình yên,vẫn còn bôn ba và nhìn quanh bạn bè cũng thế.Chao ơi!có những đêm dài thức trắng để làm việc mong tìm được chút nhẹ nhàng cuộc sống, tìm chút tươi vui giữ mãi nụ cười coi vậy mà cũng khó quá chừng dù đã khá quen từ lâu,từ lâu khi tuổi mình mới đôi mươi,nay con cái đã sắp ba mươi đấy thôi.
Có lẽ con người hay tham lam trong đó có tôi, tham hoài một cuộc sống bình yên, tham hoài một điều an vui, no đủ khó nói!Để mỗi lần Giáng sinh về dù là ngoại đạo tôi cũng nguyện cầu sao cho nồng nàn yêu dấu đừng mất đi và con người mãi yêu thương nhau trong niềm tin yêu về đấng cứu thế cao cả cứu rỗi chúng sinh được an lành trong cuộc sống.Giáng sinh lúc nào cũng nồng nàn trong tôi,nhẹ như hương hoa hạnh phúc,  như nắng ấm xua tan màn đêm băng tuyết của mùa đông cho mùa xuân về ngự trị.Văng vẳng đâu đây ca khúc "Đêm Thánh vô cùng" khiến lòng người ấm áp bình yên và tôi lại đón thêm mùa Giáng sinh khi tuổi đã hoàng hôn.
Thân chúc các bạn mùa Giáng sinh an lành,hạnh phúc,bình yên, tràn ngập yêu thương các bạn nhé!
PHAN THỊ VINH

Chủ Nhật, 2 tháng 12, 2012

CÁM ƠN NỒNG ẤM BẠN BÈ


Trời hôm nay  đẹp lạ,gió bỗng dịu dàng và biển xanh êm ru sóng vỗ.Sáng sớm tôi đã nhận trên trang Bog chungmotmaitruong do Phươcluonghuu làm chủ và Facebook những tình cảm nồng nàn của bạn bè gửi lời chúc mừng Sinh nhật cứ làm mắt tôi cay nồng cảm động.
Chẳng hiểu vì sao viết về bạn bè thì văn chương của tôi tuôn trào lai láng mà viết về mình lại ngượng ngập lạ lùng.Tôi chỉ biết lặng im mà cảm nhận rằng cuộc đời mình tuyệt vời đến thế.Tôi cũng dư hiểu rằng các bạn đã dành cho mình hạnh phúc không thể so sánh  với bất kỳ vật quý nào trên thế gian đầm ấm tình người này!Đọc bài viết của Phước trên trang Blog, tôi  rộn vui vì thân thương này gần gũi diệu kỳ.Trời ban cho tôi niềm hạnh phúc từ bạn bè để  kết nối ngập tràn hoa hồng, trời ban cho tôi diễm phúc như chuyện cổ tích về tình bạn bè chan chứa hiện thực không phải giấc mơ.Tôi biết,mình đang được sống trong nồng ấm yêu thương!Có thể tôi quá nhạy cảm để điều gì cũng làm mình xúc động?Không! nhịp tim của tôi rộn rã, mắt tôi cay nồng  về tình bạn bè bao lâu gặp lại...Thật thà như đếm.Tình cảm này làm sao đong được đầy vơi?
Tôi và bạn cũng dư hiểu khi tuổi mình vừa lấp lánh ánh hoàng hôn,những gì hôm nay là sự nồng nàn có thật,là sự trân trọng mà tôi không dám khinh xuất cho bất kỳ hành động nào khiến cho tất cả gặp điều không hay.Tôi phải cố gắng giữ gìn với hết sức mình và trái tim yêu thương...Càng được yêu thương nhiều,tôi càng thấy mình  phải vun đắp thêm hoa thơm, nắng vàng cho tình cảm bạn bè mỗi ngày, mỗi ngày thêm nồng ấm mùa xuân.Đó là khát vọng của lời trái tim muốn nói và mơ ước của riêng tôi dù biết rằng như vậy là tham lam?Chao ơi!chỉ một ánh nhìn không vui, một lời vô tình hay cố ý không tốt cũng làm hồn tôi thổn thức nếu một ngày...một ngày không còn gì để nói.
Có lẽ sẽ là màu mè nếu tôi không nói thật từ trái tim mách bảo.Tôi đã nhận được quá nhiều tình cảm từ bạn bè khi mình chưa làm được gì tặng các bạn.Tất cả đều quý báu và có giá trị riêng biệt không dễ để nắm giữ nếu ta không thật lòng.Trái tim mình mở ra nơi ấy sẽ có cánh cửa thiên đường hạnh phúc chờ  sẵn.Dứt khoát là thế.Tôi luôn tin mãi mãi sẽ là như vậy!
Bằng tất cả chân tình thân quý,mong các bạn nhận lời cám ơn yêu thương nồng nàn nhất được kết lại bằng những lời chúc mến thương, mà các bạn đã dành cho mình thành sắc màu lung linh ngọt ngào trong ngày sinh nhật: 02 tháng 12 năm 2012 hạnh phúc tuyệt vời.Cám ơn tất cả các bạn...Các bạn nhé!

PHAN THỊ VINH


Thứ Năm, 29 tháng 11, 2012

CHƠI TRỐN TÌM ( NĂM...MƯỜI.. )


Tuổi thơ ngày xưa có nhiều trò chơi dân gian vận động thật hấp dẫn, trong đó có trò  trốn tìm hay còn gọi là trò chơi năm mười,trò chơi là sự vận động thú vị cho lũ trẻ con vào những buổi trưa chiều được nghỉ học, thậm chí vào những đêm trăng rằm sáng chiếu lung linh.Trẻ thơ ngày xưa chỉ chơi những trò chơi đơn sơ nhưng thú vị.Chúng tập tính gan dạ để tìm chỗ nấp mà không sợ hãi, luyện thính giác khi nghe tiếng đếm của bạn từ số 5 ,10, 15, 20 cho tới 100 tùy quy định của nhóm đặt ra,luyện đôi chân chạy cho nhanh đến nơi nấp khó nhất để không bị phát hiện.Luyện tiếng cho thật lớn để đọc những chữ số cho nhanh để bạn lúng túng khó tìm chỗ nấp, luyện sự bình tĩnh khi bạn đi tìm sắp đến nơi ta đang nấp.v.v
Ừ ! những trò chơi vận động trốn tìm ngày ấy thủa chúng ta ở lứa tuổi đến nay đã gần 60 năm cuộc đời trong tôi vẫn nhớ như in,tôi vẫn thích chơi trốn tìm vào những đêm trăng sáng,với không gian sân nhà rộng lớn nối liền với nhau bằng con đường nhỏ, ngày ấy vắng vẻ, ít xe cộ không như bây giờ, sân vườn, những bụi cây là nơi ẩn nấp lý tưởng cho trò trốn tìm.Tôi mê mải nấp vào một bụi cây xa tít,ngồi thu gọn,lặng im ngắm trời trăng trong gió mát rồi ngủ tít không hay,đám trẻ con lúc ấy đi tìm mãi không thấy hốt hoảng về kêu má...cuối cùng má cũng tìm ra nơi tôi nấp gọi tôi dậy và dẫn tôi về nhà.Sau trận ấy má cấm tiệt không cho chơi trốn tìm ngoài xa mà chỉ được chơi quanh quẩn trong sân nhà,chán nên chúng tôi không chơi nữa.
Trong nhóm có đứa bạn trai, nó có tiếng đếm thật lớn và cứ đếm khoảng số 50 nó lại im bặt...đứa nào lớ ngớ sẽ bị nó tiếp đếm nhanh và bắt kịp dễ như bỡn.Có đứa do chạy nhanh luống cuống vấp té trầy da chảy máu vẫn cắn răng chịu đau đợi hết thời gian trò chơi mới ló mặt ra nhăn nhó về nhà bôi thuốc đỏ và chịu trận lôi đình của má là cái chắc.Nhưng rồi sức hấp dẫn của trò chơi không thể ngăn cản nổi, đứa nào cũng mê tơi thích thú, hồi hộp đến lạ lùng khiến cuộc chơi càng thêm quyến rũ.Ngày xưa vui đùa như thế nên chúng tôi đứa nào cũng khỏe,sau cuộc chơi đợi cho khô mồ hôi liền ra giếng múc nước tắm mát rồi chạy vào nhà thay quần áo sạch.Đứa nào cũng tự lo,bởi nhà con bầy...má đâu chăm được như bây giờ trẻ con được lo chi li,cẩn trọng từng chút
Cuộc sống bồng bềnh theo tôi cùng những tiếng đếm năm mười vang vang mãi đến khi tôi lớn lên, có lúc ngạc nhiên đứng lặng xem trẻ nhỏ chơi trốn tìm mà thấy hình bóng mình ngày nào.Rồi trò chơi trốn tìm này mất hẳn khi tôi dong ruỗi đường trần gian nan, khi tôi bước chân vào đời của cuộc bể dâu dữ dội đổi thay tất cả! Cơm, áo,gạo, tiền vất vưởng cho cuộc mưu sinh khốn cùng...Thời gian qua đi, qua đi vùn vụt đến một lúc nhìn lại mình thì tóc xanh nhạt màu,tôi vẫn bôn ba dù có nhẹ hơn một chút so với ngày xưa.Chao ơi,mỗi năm lại qua đi và những trò chơi trẻ con ngày nào bỗng thành cổ tích với những đứa trẻ đô thị không bao giờ biết ánh trăng vàng huyền hoặc,không biết đến những tiếng đếm năm mười như tôi ngày xưa gần gũi cùng bạn bè hàng xóm.
Trò chơi trốn tìm cách nay 50 năm bây giờ không thể mê hoặc lũ trẻ con phố thị bằng trò chơi trên máy tính, các chương trình truyền hình chiếu 24/24 giờ trong một tuần đầy đủ các loại hình trẻ con người lớn nhưng đa phần là dành cho người lớn.Cứ thế, thử hỏi lũ đứa trẻ bây giờ rất khó để chúng biết luật chơi trốn tìm năm mười như xưa!Tuổi nhỏ đã xa tôi đến nay nửa thế kỷ nghe mà kinh khủng, khi còn là đứa trẻ 5 đến 10 tuổi, nào ai biết được sau 50 năm  nhớ lại mà thương chuyện trẻ thơ và trò chơi dân gian ngày nào.Khi rảnh rỗi, tôi thường đi dưới ánh trăng rồi nhớ về thời thơ ấu,nhớ trò chơi trốn tìm và giấc ngủ mê trong bụi cây lạc lõng.Vì sao vì sao tôi nhớ mãi không quên
Thiên đường tuổi thơ là một thế giới mơ hoa mộng ảo,đẹp và khó quên...bạn có cảm nhận vậy không? Để cùng tôi bồi hồi ngược về nỗi nhớ mà thương!

PHAN THỊ VINH ( Viết theo gợi ý của Ngọc Bích Phạm)

Thứ Bảy, 22 tháng 9, 2012

TẢN MẠN CUỐI HÈ


Cành phượng không còn hoa đỏ rực và chỉ trơ trọi những quả trên cành khẳng khiu, sau mùa hè trổ hoa rực rỡ,thời điểm này cây Phượng xấu nhất trong năm,những học sinh đã vào năm học mới hoặc chân bước vào đời với bao nhiêu là háo hức của tuổi thanh xuân,sức trẻ tuôn trào trong huyết quản.Tuổi trẻ bao giờ cũng là mùa xuân hừng hực sức sống mãnh liệt của đời người,những yêu thương nồng nàn lớp học, sân trường tạm gác lại, thậm chí bỏ qua theo giòng đời mênh mông,bạn bè mỗi đứa một phương trời xa tít tắp,tình yêu đành trả lại trăng sao hoa mộng để đối mặt cuộc sống vốn khắc nghiệt cho thân phận riêng không ai giống ai,chặng đường tuyệt đẹp của 6 năm đèn sách trung học là thơ nhạc, hoa thơm rộn rã,cũng là tuổi khiến ta muốn viết đôi giòng gửi đến ai kia đã làm tim mình thổn thức vì yêu.
Cuộc chia tay cuối lớp 12 biết bao biến động, tuổi 18,đôi mươi ngơ ngác đối mặt với một cuộc thi khó khăn nhất ngày ấy :Thi Tú Tài IBM lần đầu cũng là lần cuối, những trang thư viết vội gửi trao mang tâm tư cuối mùa hè khó khăn từ những đứa bạn, cứ thế làm hành trang kỷ niệm thời luyến tiếc ngày một xa vời vợi…Bẵng thật lâu phong thư nhạt mờ nét chữ, bụi thời gian ố màu hư ảo cùng cuộc sống đổi thay. Tôi đành bỏ các trang thư chôn sâu vào kỷ niệm chỉ còn là nỗi nhớ:
“Cuối hè là chia ly trong luyến tiếc,
Mỏng manh trang thư không đủ để mong chờ!
Tôi bước tới, chặng đường xa diệu vợi
Chỉ còn tìm kỷ niệm đã mờ xa.”
Biển cuồng giông như lòng người bão nổi,những mất mát lo âu là sự thật cứ thế khiến tôi thu mình vào không gian hạn hẹp, sống quay cuồng và đối mặt thật nhiều bão tố đời thường khi cuối đời tạm dừng mới hay mình không còn trẻ nữa!Những đêm dài không ngủ,lại lục tìm trong ký ức nhớ từng trang thư hồng nắn nót yêu thương, nét chữ của từng giòng theo thời gian mãi hoài nhung nhớ, những cái tên bạn bè thấp thoáng nhớ, quên lộn xộn.Bao nhiêu mùa hạ đã qua trong đời tôi …mãi hoài xa vắng.Lâu lắm rồi,những cảm giác thời áo trắng tung bay mất hút, có lần đi ngang con đường đến trường, nhớ lắm câu nhắn nhủ trong thư của hắn:
“Hãy để lá vàng rơi dưới chân em
Là mùa hạ sắp chia xa rồi đó.
Anh cứ giữ tâm tình không dám ngỏ
Cho lặng thầm thương nhớ mãi ngàn năm”
Đơn sơ thế thôi mà lay động thiên đường tình yêu,tình bạn  của  thế hệ chịu nặng nề khói lửa chiến tranh, có những đứa ra đi mãi không về, mùa hè chẳng bao giờ tới nữa để yêu thương, để nhung nhớ đam mê và nụ cười chợt tắt.Nay nghĩ lại giật mình thấy khủng khiếp không tin là sự thật dù đã là sự thật.Dù sao bão giông rồi cũng qua, đường trần dong ruổi rồi cũng thấy bến bờ khi tuổi xế chiều gặp lại đám bạn học cũ.Tôi như trẻ lại,một khung trời bao năm cứ thấy thiếu vắng là đây.Trời ơi,hạnh phúc quá đi thôi khi tuổi 60 vừa đến ngập tràn hương hoa tình bạn.Cuối mùa hè này tôi ngắm mãi biển xanh khi tâm hồn thanh thản lắng đọng bình yên chung quanh là bạn bè yêu dấu,cuộc sống nhẹ nhàng thế là được, tôi chẳng mơ ước gì hơn.Coi vậy mà không phải vậy, những thông tin về bạn cũ trường xưa cứ làm tôi quay quắt, trường Trung học Thánh Giuse Vũng Tàu khi được trả về sau bao nhiêu năm chợt khó khăn tìm đến, để trường có vóc dáng như ngày nào cần lắm những tấm lòng của bao thế hệ học trò xuất thân từ đây, cần sự chung tay tùy theo sức của mình không phân biệt thành phần xã hội để làm cho trường cũ hồi sinh, chẳng phải đều là tâm nguyện từ thiện của bao người???
Tôi còn nhớ mãi lời nguyện thầm thì của một người bạn vào ngày chia tay kết thúc năm học lớp 12 cách nay đã 40 năm : Bạn rất muốn trở về làm giáo sư dạy học tại trường sau khi hoàn thành những điều mà bạn phải thực hiện!!!Nhưng tất cả đều chỉ là mơ ước.Mùa thu dịu mát và biển cũng xanh hơn, chẳng hiểu sao tôi tin lắm những tấm chân tình của bao thế hệ học sinh đã từng học tại trường, bao thầy cô và bất cứ những ai thấy cần góp vào chút ấm áp ân tình cho mái trường thân yêu thêm đẹp và tiếp tục làm tròn nhiệm vụ “ Trồng người” của thế hệ tương lai.?Mong sao một ngày thật gần, trường sẽ đón tất cả chúng ta trở về, nồng nàn ý nghĩa và chan chứa ân tình. Nhiều hay ít cũng là tình, bạn đừng ngại hay phân vân bạn nhé. Bạn có thấy vậy không?
PHAN THỊ VINH